Nhận được cái tin nhắn của cô bạn ở Đà Nẵng cười đến tắc cả ruột!
Bỗng nhiên nhớ đến một truyện ngắn đã đọc ở đâu đó, hình như trên báo Thanh Niên hay Tuổi Trẻ gì đó ( nhiều năm trước, chẳng biết là bao nhiêu năm, chỉ chắc chắn là trước thời điểm bắt nhốt hai nhà báo vì chống tham nhũng, là thời điểm mình tẩy chay truyền thông chính thống mọi loại hình).
Truyện ngắn ấy có cốt truyện tóm tắt thế này: Hai người yêu nhau, vì hoàn cảnh mà dòng đời phải chia đôi, xa cách đến nửa vòng trái đất. Rồi đến một ngày người đi xa trở về sau vài chục năm xa cách. Họ liên lạc được với nhau, và hẹn nhau đến một quán cafe. Người đàn ông đến trước, quán xưa vắng vẻ trưa hè, ngồi một mình với ly cafe đá, vừa đọc báo vừa liếc chừng ra cửa quán. Ông dừng đọc báo nhìn ra cửa quán khi thấy một người phụ nữ trung niên, đẩy đà, đầu đội nón vải tùm hụp ( lúc đó chưa bắt đội nồi cơm điện), mặt trùm khẩu trang, mắt đeo kính đen, dừng xe máy trước quán nhìn vào. Ông nghĩ, vừa mập vừa luộm thuộm thế kia? Chắc chắn không phải. Cô ấy cũng hơi tròn người, nhưng đâu lùn tịt? Cô ấy chải chuốt, thời trang lắm mà..Ông lại đưa mắt nhìn vào trang báo.
Người phụ nữ đến quán cafe, nhìn vào quán. Quán vắng hoe, chỉ có một người đàn ông đầu hói, áo thun ôm sát cái bụng bự... đang ngồi đọc báo. Chẳng phải anh ấy. Anh ấy dong dõng cao, tóc bồng bềnh...Thôi về!
Đấy là truyện nó thế!
Lại nhớ chuyện cô bạn thân gặp lại người yêu cũ ( chuyện thật 100% nhé).
Trang và Tiến yêu nhau từ hồi còn đi học, được gia đình hai bên đồng ý, còn quá trẻ nên chưa cưới xin. Nhưng lúc cho con đi vượt biên, mẹ Tiến còn lo luôn cho cả Trang đi. Tiếc rằng chuyến nào cả hai đều đi thì không lọt, mà chuyến Tiến đi một mình thì lại xuôi. Trang cũng cố vài chuyến nữa, cho đến khi các nước không nhận dân tỵ nạn nữa thì cô bỏ cuộc. Thời gian trôi qua, rồi mỗi người cũng phải có một gia đình riêng. Trang yêu quý và lo cho gia đình Tiến như đã làm dâu nhà họ. Mỗi lần Tiến gọi điện về, gia đình đều gọi cô sang nghe ( khi ấy phải hẹn trước với bưu điện giờ gọi).Cứ nghe giọng Tiến là cô nức nở khóc, chẳng nói nên lời...
Gần hai chục năm xa cách. Ngày Tiến về, anh bạn nhắn Trang ra quán ( phải bí mật và cẩn thận lắm, vì cả hai đều đã có gia đình riêng). Trang hồi hộp ghê lắm!
Vậy mà ( đây là lời của Trang): Ra quán thấy một người đàn ông lạ hoắc, còn bày đặt để ria nữa chứ, đeo cái mắt kính đen thấy phát ớn! Chào hỏi nhau cứ như người xa lạ nào mới gặp lần đầu. Chẳng biết nói gì với nhau! Câu duy nhất mà ổng nói khác với hai người lạ nói với nhau là : Em đeo bông tai đẹp! Chắc là cố lắm mới nghĩ ra cái gì để nói, và vì ngày xưa tao hổng có đeo bông tai. Rồi thấy ngớ ngẩn quá bèn chào nhau về. Hổng hẹn gặp lại luôn.
Dĩ nhiên là sau đó thì không có điện thoại luôn, chứ đừng nói cứ nghe giọng là khóc ngất!
Chuyện tình xưa gì mà nhạt phèo vậy trời?
Giờ tới chuyện của mình!
Mới nghe tin người ta về, tim cứ đập loạn nhịp, nhưng người ta hổng thèm báo tin cho mình mà bạn mình báo!? Nên thêm phần bối rối!
Thôi thì cũng trăm đường để mình bào chữa cho họ: Ngày xưa nó đã đầy khó khăn trắc trở, đừng nói bây giờ.
Rồi thì là...Gia đình người ta có việc, người ta phải lo cho xong rồi mới có thời gian cho mình.
Hay là: Gia đình làm khó, ngăn cấm người ta gặp mình...
Chưa quyết định gì được, chỉ mới tạm quyết định là mình sẽ chủ động nhắn tin hẹn gặp. Ít ra thì cũng ngồi với nhau được cử cafe, nhắc lại vài kỷ niệm đẹp. Chẳng tình thì nghĩa. Khi người ta đi mình cũng đưa ra tận phi trường,chứ có phải chia tay không lời tạ từ đâu mà khó nhìn mặt nhau đến thế.
Gì thì gì, đó cũng là một cuộc tình đẹp, đẹp đủ để viết ra bao nhiêu bài thơ, vài truyện ngắn (thơ không bán, truyện đã bán vài truyện. Hic!).
Thế rồi mình nhắn tin cho người bạn ngoài Đà Nẵng: Nếu mi gặp người ấy, thì đưa số điện thoại của tao, xem người ta có muốn gọi cho tao không?
Nó nhắn lại: Ừ! Hôm nay sẽ gặp.
Mình nhắn đùa: " xem dung nhan ấy bây giờ ra sao ?" ( lời bài hát).
Sáng nay nhận tin: Tao đang dự lễ cưới trong nhà thờ, đã thấy người ấy, mặt như sát thủ.
( khổ nỗi người bạn này chưa gặp người ấy trước đây, mà chỉ nghe ai đó ca ngợi người ấy dữ lắm)
Đọc tin nhắn mà cười đau cả bụng!
Chúa ơi!
Có bạn bè nào nỡ lòng vậy không? Người yêu cũ của mình, bóng hình chiếm hết dĩ vãng của mình, mà hắn ta nhẹ nhàng diễn tả tóm tắt bằng bốn từ: Mặt như sát thủ!
Trời đất ơi! Sao thời gian có thể tàn nhẫn dữ vậy trời? Có thay đổi thì nó cũng vừa phải thôi chứ, làm sao mà một người trước đây luôn bị lầm tưởng là nhà giáo ( dù người ấy không đi dạy), bây giờ được bạn mình tóm bằng một câu mang hơi hướng phim hành động vậy trời?
Hổng lẽ bây giờ lại giăng note hỏi bạn bè: Mặt như sát thủ nên hình dung như thế nào?
Nước Mỹ làm gì với người yêu tôi thế? Chứ thời gian sao biến hóa kỳ lạ đến vậy?
Còn mình? Chẳng biết 20 năm trước mình có giống giáo viên không? Và bây giờ? Mình có giống sát thủ không?
Và...
Nếu gặp nhau, lẽ nào sẽ cố tình không nhận ra nhau? ( như trong cái truyện ngắn đó). Hay sẽ chẳng biết nói gì với nhau ( như chuyện của Trang).
Hay sẽ là: Hai sát thủ gặp nhau?
Hề hề...
Và sau đó? Sẽ có điều gì để viết thơ, viết truyện ( rất lãng mạn nha). Hay sẽ chẳng còn gì để viết ( rất lãng xẹt đó).
Hu hu...
Tin mừng là: Tối nay bạn mình cho mình trúng lô an ủi bằng tin nhắn: Tối nay dự tiệc cưới, người ta mặc đồ dạ hội, thấy cũng được.
Tin buồn là: Những người hay nói thật, khi nói dối nghe rất dỡ.
Hai mươi năm! Nó trôi qua đâu phải chỉ với một người, nó trôi qua với tất cả mọi người. Thời gian làm rỉ sét mọi thứ. Cái đẹp chỉ tồn tại vĩnh cửu trong tâm tưởng. Đối diện với sự thật, nó tan ra như tro cốt tan rả khi bị đào bới!
Chẳng thấy buồn hay vui. Chỉ biết đã cười đến quặn cả ruột gan.
Romeo và Juliet thế kỷ 21
Trả lờiXóaSóng biển rì rào, trăng ngâu dìu dịu... Có hai người gặp nhau, mặt lạnh băng thăm dò nhất cử nhất động của đối phương, không gian như ngừng lại ngột ngạt im lặng đến gai người và bất chợt họ đồng loạt đưa tay lên:
Chíu.. chíu.. đoành... đoành...
P văng thối lui xa ba trượng và lăn quay ra... ót.. ót... Người kia hối hả chạy tới lột chiếc mặt nạ đen trắng trên mặt vứt đi, ôm chặt lấy P òa lên khóc nức nở...
P ngỡ ngàng yếu ớt thều thào: Sao... sao người... lại.. giết tui ?
Kẻ kia nghẹn ngào trong tiếng nấc: Tui... chết... lâu.. rồi.
P... tắt thở. Hết phim.
(Ghi chú: P xài súng... bắn nước còn sát thủ kia chơi súng Made in USA)
Há.. há.. mà P quên rồi đó, người ta luôn tuyệt vời dễ thương với người quen thôi chứ với người lạ thì kiêu lạnh tanh thấy ngán. Tưởng "sát thủ" là đúng đó. Hic.. dễ thương nhưng thương hổng dễ.
Trời! Sao 5 người vô đây mà chỉ có một người còm?
Trả lờiXóaThấy mi đang tâm trạng quá anh chưa nói được chi hết :||
Trả lờiXóaCòn nhỏ Smile ni thiệt là :))
Tâm trạng chi mà tâm trạng. P luôn coi chuyện lớn như chuyện nhỏ, coi chuyện nhỏ như không có. ( sắp đắc đạo rồi anh Năm ơi!).
Trả lờiXóaCái gì cũng có hai mặt của nó. Luôn nhìn mặt tích cực. Hì.
Và ngày qua, nếu không có gì vi thì ít ra cũng đừng làm cho mình phải buồn.
P tự tại mà.
Anh Năm tin mi mừ.
Trả lờiXóaMổi khi bế tắc hay mệt mỏi quá, anh luôn nhớ những điều em từng dặn anh :-)).
Đúng hơn, chỉ gói gọn trong hai từ "Chấp Nê"! Ừ, anh gắng không chấp nê...
Nhìn mặt P. bây giờ giống nhà giáo lắm, ngày xưa thì chắc hơi ngổ ngáo!
Trả lờiXóaĐọc xong bài này, đúng là chẳng biết buồn hay vui
Trả lờiXóaEm e ngại cái cười này nới P. quá... e ngại cả cái cách viết tưng tưng của P. về "chuyện xưa"... nói chung, em hông hiểu em biết có đúng không, nhưng em nghĩ P. quăn đau theo một nghĩa khác...
Trả lờiXóaP. thì 20 năm, em thì mới đây thôi gặp lại người 30 năm trước từng yêu... đứng nói một hồi mới hay không phải gặp tình cờ, là người ta có chuyện nhờ...
Em đã giúp, và sau lần giúp ấy, lại nghĩ chắc có thêm 30 năm nữa không gặp đâu... hihi, nhưng lần này chắc không có điều tự hỏi " xem dung nhan ấy bây giờ ra sao"...
Trong các chường hụp mà Pink nêu trên , đúng là "cách nhanh nhất để cho một người quên được người xưa là hãy để cho họ gặp lại chính người đó", khà khà
Trả lờiXóaGió lại thích cái cách tỉnh queo hoặc làm như tỉnh queo của P ...Ta quá quen với những đổi thay đến ...vỡ cả mộng P nhỉ ? Chắc là chẳng còn buồn lâu đâu (nếu có buồn) kinh nghiệm cho chị biết thế P ạ .
Trả lờiXóaCái dung nhan đó thay đổi vẫn không làm mình ngán bằng "cái khác" thay đổi :)))
Đeo mặt nạ hoài thì chán lắm chị ơi !
Trả lờiXóaTừ ngổ ngáo sang nhà giáo thì...Hình như có xu hướng thay đổi tích cực phải không chị?
Trả lờiXóaP có nhu cầu "thức thực" cao hơn "vật thực", nên thật ra tình cảm cũng là dạng "thức thực", nên thật ra những thay đổi về ngoại hình do thời gian và tuổi tác không tác động đến P nhiều ( đã kiểm tra qua thực tế, nhiều người bạn mấy chục năm không gặp, gặp lại khó mà nhận ra nhau, nhưng ký ức chính là sợi dây kết nối tình thân, nhưng với những người ít thay đổi ngoại hình mà chẳng giữ lại chút ký ức nào, thì cũng như người xa lạ thôi). Nên điều P sợ là sự thay đổi trong tâm tưởng. Còn già, xấu. Là chuyện đương nhiên, chỉ ít hay nhiều. Ai cứ giữ mãi cái hình ảnh thời xưa mới gọi là "ảo mộng". ( hổng lẽ mình già rồi còn đi yêu cái người đáng tuổi con mình thế?)
Cười là được rồi bác Vũ. Vui hay buồn là tâm trạng của mình thôi.
Trả lờiXóaÍt ra thì phải chọn cách xử sự với nhau sao cho phải phép. Người ta vì kiêu ngạo hay vì thiếu tự tin mà lãng tránh, thì mình cũng phải tìm cách giữ cho mình những hình ảnh đẹp ( là cho mình thôi).
Ừ! Cái chuyện lợi dụng tình cảm thật đáng sợ!
Trả lờiXóaGiữa P và người này chẳng có chuyện gì liên quan đến việc này, nhưng mất liên lạc với nhau chủ yếu cũng từ quan niệm của một số người chung quanh về việc này. Thời ấy chuyện quà, tiền từ nước ngoài gởi về rất quan trọng. Việc người thân giấu địa chỉ, số đt..để bạn bè, bà con.. khỏi xin xỏ nhờ vả là chuyện khá phổ biến và có thể thông cảm được.
Nhưng...P có thể khẳng định rằng ngoài thư, P chẳng nhận gì từ người ấy, dứt khoát không nhận.( dù thời đó khổ chết mồ, cũng nói dối là mình khá lắm, sướng lắm. Chỉ muốn nhận thư thôi mà cũng cắt mất liên lạc. Hic!), Nhưng chuyện ấy thì chắc chỉ có 2 người biết, gia đình người ta thì cứ tự suy diễn thôi. Đó cũng là lý do P chẳng muốn gọi, sợ người ta lại mất công suy diễn thêm cách loại kịch bản khác.
Chẳng biết vì Kiêu hay vì thiếu tự tin mà tránh mặt. Chứ chừng này tuổi rồi, lẽ nào làm gì cũng phải xin phép ai đó.
( cô bạn gọi điện giải thích rồi: Mặt như sát thủ vì: Rất lạnh lùng, nghiêm trang và...phớt đời, cứ như quanh mình chẳng có ai!). Cái này thì không thay đổi.
Đúng vậy đó nhỏ. Chẳng ai "giết được người trong mộng" hết, chỉ có một cách là họ "tự tử" thôi. Khổ cái là P hổng tin họ có thể tự tử. THẤY MỚI TIN (cảm nhận được mới tin, chứ P không quan trọng ngoại hình đâu).
Trả lờiXóatừng trải qua điều này, em ...thấu luôn... có câu thơ tự ngạo mình ngày ấy vầy nè P.: Ăn mày là ai, ăn mày là ta ( câu này thuổng)... chìa tay xin xỏ, hóa ra ăn mày... ( câu này là của em...). Em gởi 2 câu này cho Bạn, định cắt liên lạc, tụi nó xúm chửi tơi bời... và vẫn nuôi em tới giờ này...
Trả lờiXóaSong, đó là Bạn... còn Tình...chắc phải khác... nhưng em chắc bây giờ P. kiêu quá thôi nên hông thèm gặp... hay hông muốn gặp... hehe!
Chỉnh sửa kịch bản rồi đó, huynh thấy đc chưa ?
Trả lờiXóaRiêng về cái sự "tỉnh queo" thì P thua "người ấy" Gió ơi!
Trả lờiXóaTệ hơn nữa là: Biết tỏng lòng nhau.
Smile nó cười cợt kìa Gió. Vì nó đã từng nhìn cả hai khi không đeo mặt nạ. Smile cà chớn thiệt!
Chính là đang nghĩ về "cái khác" đó.
Trả lờiXóaLẽ nào đến chứng này tuổi mình không biết đến quy luật thay đổi của thời gian.
Hừ hừ...Vậy lời khuyên chính thức là: Lột mặt nạ nhau ra, để khỏi...bắn lầm hả?
Trả lờiXóaHa ha...tự nhiên nhớ truyện Quỳnh Dao!
Trả lờiXóaThường vẻ ngoài như vậy thì tâm hồn lại tinh tế và dễ xúc cảm.
Trả lờiXóa@ MM:Không đâu! Nhỏ biết là P không kiêu mà ( chỉ giữ ở giới hạn tự trọng thôi). Và muốn gặp. Chỉ không biết lý do vì sao họ không cho mình biết họ về, nếu mình tìm gặp, có gì đó khó xử cho họ hay không? P chẳng muốn làm gì khiến họ không vui.
Trả lờiXóaGià đầu hết rồi, vẫn biết đời ai nấy sống, chỉ muốn xử sự cho đẹp với nhau thôi.
Há.. há... đang bận chứ không tớ phóc đi gặp trước đó. (Vì tớ vẫn cảm thấy nợ cái tình nghĩa hiếm có của người ta thuở ấy...)
Trả lờiXóaP nhát hít à. Ngồi đấy đoán già đoán non, mệt thiệt. Làm gì làm lẹ đi.
Còn tớ thì rõ rồi đấy, cà chớn thứ thiệt (ha.. ha...).
Thì đi gặp đi. Dẫn về nhà, thế là xong.
Trả lờiXóaCông nhận mấy vụ này chị linalol tinh thật đấy.
Trả lờiXóaHá há...Như P chẳng hạn? Sướng quá trời ui!
Trả lờiXóaĐúng rồi, chi tiết gặp con mà tưởng gặp mẹ há chị?
Trả lờiXóaChính xác.
Trả lờiXóaTrời !!! Chờ người khác dọn cỗ kìa (Ha.. ha... sặc) Khôn vừa vừa thôi chớ.
Trả lờiXóaTớ... ghét cái đám người kia.
Trả lờiXóaTrẻ con thế. Thời đại máy bay và thông tin điện tử rồi kia mà.
Trả lờiXóaChán P quá xá, hổng nói với P nữa.
Hì hì..gặp-không, gặp- không...tớ đã bẩu d9ừng có gặp, thà không lại còn thấy mình còn kỷ niệm mà nhớ nhung chơi vơi.....
Trả lờiXóaHíc! gặp lại người yêu cũ, cùng nâng chung trà, hắn húp trà đánh soạt một phát, tớ ngớ ra rùi êm nhẹ xin lỗi, dzọt mất....
Cậu có biết nhà tớ nó cúp điện từ đêm qua tới giờ hem? mưa to nó nổ cái con tườu gì á, vừa có điện là mò dzô liền nà...
Trả lờiXóaCái ni là ngu đại hạng! Hổng có khôn, vì lỡ gặp nhau chán chường thì hết đường phắn!
Trả lờiXóaEm thấy ý này hay nà Chị. Chị Smile koi như tình kờ gặp, tình kờ mang dìa cho Pink iiii. Chứ nhờ ngừ cho ngừ ta số đt thì cũng .... heyza ....
Trả lờiXóahahahah chẳng biết Smile nhìn thấy hai khuôn mặt thầy hay hai khuôn mặt sát thủ đây !!! :))
Trả lờiXóaLàm thiệt coi P còn tỉnh queo được ko Smile ơi ! :))
Trả lờiXóaCậu có nghĩ là tớ là loại ảo tưởng và hay lầm người không?
Trả lờiXóaKhông phải là tự nhiên mà đến giờ tớ vẫn còn chơi với những người bạn thời còn học tiểu học. Và một người bạn như cậu, nếu xa cách mươi năm nữa, có dễ dàng quên hay không muốn nhớ đến một người như tớ không?
Thử đặt địa vị mình là họ xem, có nghĩ ra được lý do gì không?
Tớ thì đang tự vấn mình.
Chắc là tùy tình huống á Gió.
Trả lờiXóaBạn P thấy : Mặt như sát thủ ( lạnh tanh, phớt đời, coi như hổng có ai quanh mình...) nên có đến gần đâu, mà chuyện trò với đưa số điện thoại.( bị ớn lạnh đó), coi như hổng có chuyện đó.
Trả lờiXóaNói thật là bay về gặp là chuyện nhỏ, chỉ thắc mắc tại sao? ( có dư luận xấu gì về mình không?) và có gây khó xử gì cho họ không? Thế thôi! Cái chuyện thấy xa lạ là chuyện nói cho vui thôi. Biết chẳng phải vậy.
Nhung cái chuyện "mang về cho P" cũng chỉ là chuyện vui thôi. Loại người dễ "mang" thế thì có gì phải boăn khoăn? Hic!
Hi hi..Ít ra cũng gặp nhiều người như thế rồi, thậm chí có người có vẻ dữ tợn, hàm hồ nữa!
Trả lờiXóaThì cũng rưa rứa đó mà.
Trả lờiXóaTiếc là mai em lại phải đi Đà Lạt rồi và chắc cả tuần còn bận rộn. Kịch bản xấu nhất chắc là ở phía trên đó chị.
Trả lờiXóaMà có gặp thì có lẽ em cũng không thể "dắt" đc đâu. Nói vui vậy thôi chứ chuyện riêng của P thì em ngu gì xía vô không khéo bom nhiệt hạch rơi tá lả bốn bề chết không kịp ngáp luôn á.
Há há...Khỏi lăn tăn nữa rồi, tớ gọi điện, hỏi thẳng. ( gọi cho người em, ra lệnh : chuyển máy, chơi vậy đấy)
Trả lờiXóaNgười ta nói rằng: Chỉ về được 10 ngày, đi, về mất 4 ngày, về đám cưới em, nhưng cái chính là thăm ba, mẹ, vì đây có lẽ là lần cuối gặp ba mẹ, nên dành thời gian cho ba mẹ, không dám báo ai hết, vì sợ bạn bè trách móc. Không đi đâu hết! Chỉ ở nhà bên ba mẹ thôi. ( nên có bay về cũng chẳng có thời gian cho mình. Hic!)
Cả chuyến đi và chuyến về đặt vé chuyển tiếp, nếu chỉ gặp mình một chút ở sân bay thì ngại quá, vì rất quý gia đình mình, lẽ nào không đến thăm mọi người?! ( thăm hết nhà mình coi như tiêu thiệt).
Mới về đã bị dị ứng thời tiết, tắt tiếng luôn, nên nói toàn hơi gió, dặn mình đừng cho gia đình mình biết họ về, kẻo mọi người trách là tệ quá!( Trời ơi! Sao lúc nào cũng sợ ai đó trách móc là sao?)
Túm lại người về rồi vội vã ra đi. Đi làm chi mà vội vã vậy trời? Chắc phải "lụm lúa"?! Hic!
Cám ơnnnnnnnnn! phẻ!
Trả lờiXóaHá há...Ích kỷ ghê nơi!
Trả lờiXóaVậy ...cũng xong .
Trả lờiXóaThấy chưa, đoán già đoán non chi cho mệt. Nếu kg muốn gặp nữa thì người ta đã chẳng thèm nghe máy đâu. Người ta kg có thời gian vậy còn P ? Quan trọng là P có muốn gặp hay không ?
Trả lờiXóaNếu muốn đặt vé đi, đi trước còn kg thì chờ tớ đi ĐL về rồi đi luôn.
Một phút, một giờ cũng là quý còn hơn chẳng có giây nào (!)
Đây là đoạn cuối trong bài thơ Hoa và Rượu của Nguyễn Bính xách qua đây tặng P :
Trả lờiXóa"Nhưng mộng mà thôi , mộng mất thôi,
Hoa tàn rượu ế ấy tình tôi
Chiều nay tôi chắp đôi tay lại
Đừng gặp người xưa nữa lạy Trời. )
NB ( 1941 )
"Mơ khách đường xa khách đường xa
Trả lờiXóaÁo em trắng quá nhìn không ra "
Nếu có đi nhớ đừng mặc áo trắng nghen chị, hihihihi
P/s : ví lại đừng mặc áo sơ-mi, P mặc áo thun ẹp hơn . Nhớ wài cái lần đầu gặp P, rất là nữ tính trong cái áo thun cổ tym zậy mừ wynh dà cứ bảo "P rất là tứn tú" , hehehe
Mình đổi cái tựa entry này.
Trả lờiXóaHi hi..
Trả lờiXóaTóm lại nè: Người ấy có nói rất mong gặp lại P không? Có hỏi ý P. nếu được thì bay ra ngoài ấy không? Có hỏi P. dạo này ra sao không?
Trả lờiXóaHọc trò yêu thầy,. Gia đình ngăn cản tìm cách để hai người không gần nhau. Nàng không lập gia đình, cứ giữ mãi hình ảnh của thầy.Cho đến ngày trở lại chốn cũ gặp người xưa. Hình ảnh một ông già hom hem bệ rạc là hình ảnh hiện thực trước mắt, nàng thảng thốt quay bước..
Trả lờiXóahá há...ghê quá!
Trả lờiXóaBồi hồi tình yêu cũ...... Cuối cùng chị có gặp được người ta không rứa? Trai Đà Nẵng hả chị? Tình yêu đầu của em cũng trai ĐN. Nhiều lần ra tới đó mà hổng dám liên lạc sợ rằng ..... gặp xong mình vỡ mộng người ta vỡ mộng. Thôi cứ để người ta hình dung về mình một bé Út mảnh mai 40kg thắt đáy lưng ong, chứ nhìn thấy một bà 53kg bây giờ chắc xỉu lăn đùng ra mất!
Trả lờiXóa