Thứ Tư, ngày 31 tháng 7 năm 2013

Chuyện xứ Rồ.

Đó mà trại tâm thần!
Dĩ nhiên trại tâm thần thì chỉ toàn người tâm thần và những người cho rằng mình chữa trị, phục vụ cho người tâm thần. Nhưng...Chẳng biết bẩm sinh họ cũng tâm thần hay vì ở lâu với người tâm thần quá. họ cũng tâm thần, thậm chí tâm thần nặng chẳng kém những kẻ bịnh tâm thần.
Gọi tâm thần cho nó có vẻ khoa học, nhẹ nhàng, lịch sự. Chứ dân gian thì gọi thẳng bằng các danh từ khác nhau chỉ rõ tình trạng: Điên, rồ, dại, khùng, mát dây, tửng.
Điên cũng chia ra nhiều kiểu cách: Đa nhân cách, vĩ cuồng, hoang tưởng...
Người viết gọi rồ, bởi tâm thần dạng gì, thì xứ này vẫn khoái gọi là rồ. Cứ gọi rồ là khoái, còn tự xưng rồ nữa! Đặc biệt là giới trẻ!
Chuyện xứ rồ thì dài dòng, nhiều chuyện, nhiều tập... Có những chuyện nghe xong phải cười nghiêng cười ngửa, có chuyện nghe xong ứa nước mắt. Vui hay buồn cũng do mất trí !
Phải kể từng chuyện một, có thể rời rạc, nhưng cũng là chuyện xứ ấy thôi.

1/ Vua Quang Trung: 
Có một người tự xưng là vua Quang Trung, nhập trại trong bộ dạng: Áo vải rách tươm, chân quấn xà cạp. Ông ta bị nhốt riêng trong một cái củi, vì điên dữ. Điên mà sẵn sàng đánh chửi, cào xé,gào thét... khi có người không gọi ông là vua Quang Trung.
Để được yên thân, không phải nghe gào thét, cả trại đều gọi ông là vua Quang Trung. Cứ "đúng ngôi" thì ông hiền lành, ngoan ngoãn, nên bác sĩ, điều dưỡng, bệnh nhân gì cũng đều gọi ông là QT.
Một hôm bác sĩ vừa đến thăm,ông đã mếu máo xin từ chức: 
- Thưa bác sĩ kể từ hôm nay em không làm vua QT nữa.
Bác sĩ ngạc nhiên, tưởng ông hết bệnh:
- Sao không làm vua QT nữa, tỉnh rồi hả?  
- Dạ! Bác sĩ nhìn xem, con mẹ rách rưới, hôi thối mới nhập trại, bị nhốt ở chuồng bên cạnh đó, nó cứ một mực xưng nó là Ngọc Hân công chúa. Làm sao mà em chịu nỗi?
Đọc tiếp ...

Thứ Hai, ngày 19 tháng 11 năm 2012

32 (19/11) TIN-KHÔNG TIN?
 Đó không phải là vấn đề.
Vấn đề là bạn hiểu thông điệp đó theo nghĩa nào?
Nếu bạn đánh số 21/12, google sẽ cung cấp cho bạn bao nhiêu thông tin? Bạn đã tiếp nhận và xử lý thông tin đó chưa?
Đầu năm này, công chúa nước Nhật đã chẳng e ngại vấn đề uy tín của mình mà đã lên tiếng cảnh báo về sự kiện 21/12. ( http://tin180.com/khoahoc/bi-an-the-gioi/20120130/thong-diep-ky-bi-cua-cong-chua-nhat-ban-kaoru-nakamaru.html).
 Có những sự trùng hợp đáng suy nghĩ trong ngày này.
Các nhà khoa học, thiên văn học đều khẳng định những sự kiện trọng đại sẽ xẩy ra trong ngày này. Đó cũng là ngày đông chí, là ngày thứ 6 thương khó, chỉ là ngẫu nhiên?
Tất nhiên cũng như mọi người, P mong sẽ không xảy ra những điều quá xấu trong ngày đó. Tuy nhiên chúng ta nên tìm hiểu ẩn nghĩa sâu sa của những điều được tiên tri, hơn là bám theo nghĩa đen của nó để dọa dẫm và mưu lợi như nhiều con người và tổ chức vẫn làm.
Sẽ không thừa nếu bạn và gia đình tránh đi xa, sử dụng các thiết bị hiện đại ( để khỏi phiền khi nó hư hỏng). Nếu bạn ở xứ lạnh, sẽ không thừa nếu chuẩn bị củi lửa để sưởi, thức ăn sẵn... đề phòng bị cắt điện. Nếu có một tí chuẩn bị ứng phó, ít ra bạn sẽ không bị hoảng loạn.
 Hoảng loạn, đó là tình trạng bạn nên tránh dù sống hay chết!
Tin hay không tin thì điều cần nhất là ĐỪNG SỢ HÃI.
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, ngày 12 tháng 8 năm 2012

hello

mò mẩm cái nhà mới...có ai nghe tui không?...Alô
Đọc tiếp ...

Thứ Sáu, ngày 10 tháng 8 năm 2012

Khủng hoảng!!!

Khủng là to, lớn. Hoảng là hoang mang, hoảng loạn.
Khắp nơi xuất hiện cái cụm từ "khủng hoảng kinh tế", khủng hoảng kinh tế thì đã nhiều lần, lặp đi, lặp lại và lan rộng khắp nơi trên cả thế giới. Nó xuất hiện nhiều đến nổi trở nên nhàm và không làm cho người ta sợ, mà thấy..."cũng chẳng chết ai".
Sự hoảng loạn là một trạng thái tinh thần, nó miêu tả một sự sợ hãi đến mất định hướng, không có phương cách giải quyết, thoát thân...Khủng hoảng là sự hoảng loạn to, lớn, lan rộng đến kinh khủng, đến mức điên loạn ...Khó phục hồi, suy yếu dần và chờ chết!
Khó mà "định hướng" một con chó điên dù đã xích cổ.
Có thể cướp tài sản của những con người sau khi đã trói tay chân, bịt mồm của họ.
Nhưng làm sao có thể tiếp tục bóc lột sức lao động của những người đã bị trói trong cái áo gai dành cho người điên?
Không tiếp tục vơ vét được nữa, thì khủng hoảng lòng tham?

Đọc tiếp ...

Sâu và Lá


Trước ngõ nhà mình có trồng cây Kim tước ( còn gọi là cây Bò cạp nước, Mai muộn, nghe nói thuộc họ Osaka).
Cái gì cũng có "lịch sử" của nó, lịch sử của cây Kim tước thì không bị ngụy tạo, bị sửa đổi, bị biến dị, bị tô hồng phết đen gì hết, bởi vì nó còn non lắm, mới mười năm thôi, hổng phải 300 năm, 1.000, 4.000, 6.000 năm?!
Hơn nữa không mua bán gì để bị "đẩy giá", biến thành "hàng hiếm, hàng cổ".
Nó được ươm lên từ một cái trái dài thòng, đen đen mà mình nhờ thằng nhóc sửa xe bên vệ đường leo lên hái, trên con đường dẫn ra biển, ở thành phố Nha Trang. Một con đường vàng rực hoa Kim tước.
Cái trái đó ươm lên được 6 cây, nhỏ bạn mang 3 cây lên trồng ở sân công ty, mình giữ lại 3 cây, 1 cây trồng trước ngõ, hai cây cho vào chậu định biến thành bon sai. Cây trước ngõ lớn nhanh, hai cây trồng trong chậu còi dần rồi chết, loại cây không hợp với chậu! Đúng là cái gì cũng có số phận riêng!

Đọc tiếp ...

Thứ Năm, ngày 05 tháng 7 năm 2012

6 tuổi phải chạy bằng "tốt nghiệp mầm non"! Giáo dục hay giáo ma ( ma giáo)?

Cả một guồng máy giáo dục tiếp tục vận hành theo cung cách lạc hậu hàng trăm năm. Nó vận hành không vì mục đích tạo ra những thế hệ trẻ có trình độ và kiến thức, có kỹ năng làm việc, có mục đích sống...Mà đơn giản vận hành để cho những người trong ngành có công việc làm, có chức quyền và có cơ hội kiếm tiền.
Điều đó đã biến câu thành ngữ KHÔNG THẦY ĐỐ MÀY LÀM NÊN thành câu mỉa mai: "không mày đố thầy dạy ai".
Việc ĐÁNH CẮP những ngày hè của học sinh để tạo nên thu nhập cho giáo viên, để tạo thành tích cho nhà trường... là điều hiển nhiên ai cũng biết, cũng thấy, đã không được xử lý nghiêm túc mà ngày càng trầm trọng hơn.
Xét cho cùng thì chẳng có lý do nào chính đáng để cướp mất 20 năm trong một đời người, 20 năm đẹp nhất gồm : 3 năm mầm non, 12 năm phổ thông, 4-7 năm đại học, không tính đến trên đại học. Để nhồi nhét tất cả những thứ kiến thức lạc hậu và vô dụng vào đầu một người, những thông tin chứa không đầy một cái usb 4GB ( trong đó còn cần kiểm, xóa đi một số).
Sẽ có nhiều ý kiến phản đối phát biểu trên, sẵn sàng tranh luận chi tiết với từng ý kiến một.
Nền giáo dục hoàn toàn trở nên vô dụng và biến những người tham gia ngành đó thành những người vô dụng khi: Mục đích của nó không phải vì ĐỐI TƯỢNG ĐƯỢC GIÁO DỤC.
Thế giới vẫn tồn tại "di tích" và "phát kiến", không thể tôn thờ di tích bằng cách ngăn chặn phát kiến.
Thời gian là nghĩa trang cho di tích, nhưng là mảnh đất hứa hẹn nở đầy mầm xanh phát kiến.
- Thật buồn cười khi phải học thuộc lòng những con số ngày tháng và nội dung xẩy ra những sự kiện gì đó thuộc về quá khứ ( trong môn lịch sử hoặc các môn chính trị) khi người ta hoàn toàn có thể tham khảo nhiều dữ liệu hơn bằng một cái nhấn nút.
- Tại sao trong môn toán học, học sinh giỏi nhất là học sinh tìm ra cách giải ngắn nhất và nhanh nhất, lại cấm cách dùng dễ nhất và nhanh nhất là dùng máy tính?
- Tại sao phải thuộc các bài văn, bài thơ cũ rích mà một số người nào đó cho là hay ho và phải thuộc lòng cách hiểu và cảm xúc của họ?
Giáo dục phổ cập với mục tiêu: Dạy cho con người khả năng đọc thông ( để tự học qua sách báo). Viết thạo ( thể hiện được tâm tư, tình cảm, nguyện vọng, lý lẽ của mình bằng các thể loại đơn, thư, và cả văn thơ nếu họ có năng khiếu). Biết làm cách phép toán thông dụng, để áp dụng nó trong công việc mua bán, tính toán hằng ngày. Mục đích giáo dục kỹ năng phổ cập có thể hoàn tất trong cấp tiểu học.
Ngay ở cấp học tiếp theo ( trung học) đã cần phải phân ngành ( để học sinh lựa chọn) theo năng khiếu. Nếu không thực hiện điều này, thì ngành giáo dục tiếp tục lại vứt ra đường ( để mặc cho đường phố du côn hóa) một số nhân tài về thể thao, âm nhạc, hội họa... Để rồi khi cần đến, lại nhặt nhạnh từ bên lề xã hội về mà sử dụng ( ví dụ như các cầu thủ bóng đá nam và nữ) rồi than van họ lắm tài nhiều tật. Sử dụng xong lại vất ra lề đường.
"Nhân tài từ 1% năng khiếu và 99% học hỏi".
 Khi 1% năng khiếu không được bồi đắp 99% học hỏi thì nó cũng khó mà phát triển. Không có 1% năng khiếu thì có nhồi nhét 99% kia bằng cách nào đi nữa, thì cũng chẳng khác nào sản xuất hàng hóa hàng loạt.
Ngành giáo dục hiện nay như một cổ máy cũ rích, to đùng sản xuất ra hàng loạt thứ phẩm! ( trừ những trường hợp cá nhân vượt thoát bằng năng lực riêng, tự học hỏi, tìm tòi, tự mày mò một con đường riêng).
Và tệ hơn ngành sản xuất hàng hóa là họ không hề "kiểm tra chất lượng sản phẩm". Có bao giờ họ thử tìm hiểu một học sinh tốt nghiệp trung học có được kỹ năng gì? Và chúng làm được gì khi không vào được một trường đại học?
Và ngay cả sinh viên đã tốt nghiệp đại học? Nếu không được cha ông đỡ vào một chức vụ có sẵn nào đó ( phổ biến nhất là "con em trong ngành", chưa kể đến ở bậc cấp cao hơn). Ngay cả những công ty nước ngoài và tư nhân đã "lựa chọn" những sinh viên giỏi nhất, cũng phải than phiền là họ phải "đào tạo lại"!
Năm nào những kỳ thi cũng xẩy ra lắm vấn nạn, thế nhưng người ta vẫn tiếp tục tổ chức nhiều kỳ thi. Để làm gì? Chắc hẳn đó không phải là ý muốn của học sinh. Học sinh sinh viên luôn phải đối phó với cách kỳ thi. Đi học mà còn hơn phải chiến đấu với kẻ thù?! Đối phó, gian lận vẫn tiếp tục và phát triển bằng nhiều cách hơn, khi giáo dục vẫn còn cưỡng ép, nhồi sọ và lạc hậu. Tại sao không phải là đề thi mở mà học sinh được phép sử dụng tất cả các phương tiện khoa học kỹ thuật hổ trợ? ( có phải vì sự lạc hậu, kém cỏi của người làm giáo dục?)
Để lấy các bằng ngoại ngữ có giá trị quốc tế thí sinh phải thi bằng phương thức nào? Họ có gian lận được không?
Đừng lên án học sinh, sinh viên, họ là nạn nhân chứ không phải là thủ phạm. Hãy xem lại mình đi. Sản phẩm hỏng đó do chính quý vị làm ra đấy.
 Các vị "cải cách" bao nhiêu lần? Có gì thay đổi?
Thật sự tuyệt vọng, khi hỏi những học sinh khá giỏi đang lưỡng lự trước những lựa chọn ngành nghề, khi đăng ký dự thi đại học, mà chúng đều không biết thích nghề gì, có năng khiếu gì?
Lựa chọn cái nghề mà mình phải học và làm trong suốt cuộc đời, lại thường dựa vào điểm tuyển hoặc ý muốn của cha mẹ?!
Sau mỗi kỳ thi, nạn nhân bị lên án bởi thủ phạm?!
- Người ta thống kê : ngành giáo dục tham nhũng đứng thứ nhì chỉ sau hành chánh!
- Chi phí cho giáo dục chiếm trên 50% thu nhập của mỗi gia đình.
- Còn thời gian? Thứ quý hơn cả tiền bạc thì chiếm hơn 1/3 đời người, chưa kể thời gian của phụ huynh phải đưa đón, chờ chực, kẹt xe...
Chẳng thấy thứ guồng máy nào ngốn tài nguyên hoang phí một cách kinh khủng như thế, để sản xuất ra con người có chất lượng hàng hóa công nghiệp loại thứ phẩm.
Đầu niên học năm nay, lại có quan chức ngành giáo dục nào đó có "phát kiến": Phải có GIẤY CHỨNG NHẬN TỐT NGHIỆP TRƯỜNG MẦN NON mới được vào lớp 1! Phụ huynh tức tốc "chạy bằng" cho những đứa trẻ 6 tuổi! \
Không biết sáng kiến này để giúp cho các trường mần non có thu nhập tốt trong thời điểm khó khăn kinh tế, hay giúp các đường dây sản xuất bằng giả vừa bị chặn vụ sản xuất bằng tiến sĩ, có dịp sản xuất đại trà? Ngành giáo dục làm từ thiện? "Đạo đức" thế còn gì?
Không biết dấu ấn mua bằng lúc 6 tuổi sẽ để lại gì trong tâm trí một con người?!

 
Đọc tiếp ...

Chủ Nhật, ngày 24 tháng 6 năm 2012

Khủng hoảng!!!

Khủng là to, lớn. Hoảng là hoang mang, hoảng loạn.
Khắp nơi xuất hiện cái cụm từ "khủng hoảng kinh tế", khủng hoảng kinh tế thì đã nhiều lần, lặp đi, lặp lại và lan rộng khắp nơi trên cả thế giới. Nó xuất hiện nhiều đến nổi trở nên nhàm và không làm cho người ta sợ, mà thấy..."cũng chẳng chết ai".
Sự hoảng loạn là một trạng thái tinh thần, nó miêu tả một sự sợ hãi đến mất định hướng, không có phương cách giải quyết, thoát thân...Khủng hoảng là sự hoảng loạn to, lớn, lan rộng đến kinh khủng, đến mức điên loạn ...Khó phục hồi, suy yếu dần và chờ chết!
Khó mà "định hướng" một con chó điên dù đã xích cổ.
Có thể cướp tài sản của những con người sau khi đã trói tay chân, bịt mồm của họ.
Nhưng làm sao có thể tiếp tục bóc lột sức lao động của những người đã bị trói trong cái áo gai dành cho người điên?
Không tiếp tục vơ vét được nữa, thì khủng hoảng lòng tham?

Một câu chuyện thật có thể nhận ra sự "khủng hoảng":
Một buổi chiều cuối tuần, trong một công ty sản xuất. Văn phòng chỉ còn ba người ngồi làm việc trên bàn giấy. Họ vẫn phải làm những thứ giấy tờ sổ sách theo thủ tục, cũ rích đến nhàm chán.
Chẳng một cú điện thoại reo để thay đổi không khí trong phòng, không một khách hàng gọi đến đặt hàng, gọi giao hàng...
Cái thời điện thoại réo không kịp nghe. Hàng không sản xuất kịp để giao đã qua từ lâu rồi. Không khí tẻ nhạt và ngày càng ảm đạm đến nghẹt thở kéo dài gần một năm rồi!
Tiếng máy chạy rầm rì dưới nhà xưởng vọng lên đều đều và tẻ ngắt.
Giám đốc lặng lẽ trong phòng, chẳng biết đang nhức đầu với những con số nợ và có, hay đang đánh tráo cuộc đời, bằng cách làm nhà nông cày bừa và thu hoạch trên trang trại ảo.
Bảo vệ đưa vào văn phòng ba người đàn ông mặc cảnh phục cảnh sát PCCC.
Hai người tuổi trung niên, vác bụng bia lặc lè. Một người vừa qua đôi mươi, dong dỏng cao.
Họ đòi kiểm tra công tác phòng cháy chữa cháy.
Cô thư ký đưa họ đi khắp công ty, kiểm tra những thiết bị phòng cháy, chữa cháy của công ty, trang bị theo yêu cầu của họ, và theo quy định x, y, z nào đó mà họ nghĩ ra.
Giám đốc kéo tấm sáo sau cửa kính từ phòng mình, nhìn ra văn phòng, quan sát một vài giây, rồi lại kéo xuống, tiếp tục im lìm.
Các thủ tục kiểm tra của các "cơ quan chức năng, quản lý..." thường sẽ kết thúc trong thời gian chưa uống kịp ly trà, bằng một biên bản ký sẵn, sau khi "kiểm đếm" phong bì, mà không cần phải mất thời gian "kiểm tra".
Vì khi họ đã mất công kiểm tra, thì dù có tuân thủ pháp luật cỡ nào, họ vẫn luôn "tra" ra được một thiếu sót nào đó để làm khó.
Sau một tiếng đồng hồ kiểm tra, họ quay lại văn phòng ngồi uống nước, mà chẳng thấy lấy biên bản kiểm tra ra... Ậm ừ một chút, rồi họ nói muốn gặp giám đốc để bàn về bảo hiểm cháy nổ.
Giám đốc được vời ra. Vẻ mặt không vui!
Im lặng ngồi nghe thuyết giảng về lợi ích của "bảo hiểm" với vẻ chán chường, chịu đựng mà mọi khách hàng được mời mua bảo hiểm đều hiểu được.
Sau màn mời mọc "bảo hiểm tự nguyện", họ đã chuyển sang tới mục "bảo hiểm bắt buộc".
Giám đốc đốt một điếu thuốc, hít vào một hơi dài ( bằng thời gian uốn lưỡi bảy lần) rồi nói:
- Các anh phải biết rằng công ty của tôi đã phải trang bị tất cả các phương tiện phòng cháy, chữa cháy mà các anh yêu cầu, theo đúng quy định của các anh. Những trang thiết bị ấy do chính các anh cung cấp với giá đắt gấp nhiều lần so với thị trường, để khỏi bị các anh bảo nó không đủ chuẩn.
Công ty tôi không thuộc loại phải mua bảo hiểm bắt buộc như các cảng hàng không, ga xe lửa...đông người, bến bãi, kho bãi,  kho hàng...chứa những chất dễ cháy nổ ... Các anh phải biết rõ hơn tôi điều đó. Thế nên tôi không tranh cãi về chuyện này.
Tôi chỉ nói rõ cho các anh biết: Trong tình hình sản xuất bình thường, thì vài ba triệu biếu các anh không là gì cả, nó chỉ thêm vào một khoản "chi phí sản xuất", trong mấy chục khoản "chi phí sản xuất" dành cho mấy chục ngành có quyền quản lý và kiểm tra chúng tôi.
Trong tình hình hiện nay thì không!
Chúng tôi không thể làm ra đồng nào, chỉ mỗi ngày mỗi thêm lỗ, thêm nợ.
Trách nhiệm phải lo lắng cho cuộc sống công nhân viên của công ty tôi, là của tôi, và tôi đang không gánh nổi.
Vậy thì tôi không thể san sẻ gánh nặng phải nuôi cán bộ công nhân viên của cơ quan các anh.
Tốt hơn hết mỗi chúng ta phải cố gắng làm tốt nhất công việc của mình, chứ đừng tìm cách đổ khó khăn lên vai người khác, tìm cái lợi cho mình bằng cách làm người khác khó khăn thêm.
Có phải các anh cũng không có việc gì để làm?
Tôi hứa là khi nào tôi tự tay mình đốt cái công ty này, tôi sẽ gọi điện cho các đến, để có việc mà làm.
Giám đốc đứng lên, như quả quyết đã kết thúc câu chuyện.
Ba người kia cũng đứng lên, một người lắp bắp:
- Sao lại nói thế?! Nói chung...là công ty của cô đã chấp hành tốt quy định của ngành...Chỉ là...cần thiết...
- Cám ơn anh đã kết luận như thế.
Đi ra đến cửa, giám đốc nhìn người còn trẻ, người đã co rúm lại trên ghế lúc ngồi nói chuyện, cố thu mình thoát khỏi đôi mắt của cô. Cô nói với anh ta:
- Còn trẻ, cố tìm cái nghề gì làm cho ra người tử tế. Đừng có chọn cái nghề đã ăn bám còn hành hạ người khác.

Khủng và hoảng thật sự?!
Hiểu theo nghĩa nào cũng được!
Lúc này thì người này khủng bố làm người kia hoảng sợ, lúc khác thì ngược lại. Và tất cả đều khủng hoảng.

Từ câu chuyện này lại nghĩ ra một vấn đề khác:
Người ta nói nhiều đến dân chủ, dân trí, dân quyền...Đòi thật nhiều ( vì chẳng có bao nhiêu!). Thế nhưng ít ai nghĩ đến và đòi các thứ ấy cho những người đứng giữa làn ranh của hai "thế lực" : quan quyền và dân quyền. Đó là những cán bộ, công nhân viên nhiều ngành nghề đang được nuôi sống hàng ngày bằng cả lương và lậu.
Không đủ cao để được gọi là quan, không thấp bẹt để gọi là dân! Đủ quyền để hành dân, không đủ quyền để thay đổi bất cứ thứ gì khác kể cả cuộc đời mình!
Họ cũng cần được nâng cao nhiều thứ để nhận ra quyền được làm việc và sinh sống như một con người tử tế mà không phải tự tay bóp cổ nhân phẩm của chính mình. Quyền được tôn trọng trong chức nghiệp của mình, hữu ích chứ không ăn hại. Những con người thật sự với lương tri chứ không phải là công cụ.
Tại sao họ không được quyền đó? Họ không cần nó? Hay họ không nhận ra họ cũng là những con người?

Đọc tiếp ...