Bộ quân phục chỉ oai hùng trong những tấm ảnh cũ. Hào quang đã tắt! Nó không tắt hẳn từ ngày chiến bại, nó phai tàn dần trong những tháng ngày u tối. Bộ quân phục cũng đã mục rách theo mưa gió thời gian, tả tơi..
Người đàn ông khoác bộ quân phục cũ đã được nhuộm màu thất chí đầy vẻ phong trần.
Mới nhìn,ngỡ nó chỉ nhẹ như bụi, phủ lên mái tóc muối tiêu, tạo nên màn sương ảo ảnh .
Ảo ảnh của hồi tưởng.
Nhưng không! Lớp bụi thất chí ấy đã dày đặc theo tháng ngày, sánh như sơn, kết dính với những mảnh quân phục tả tơi tạo nên một lớp vỏ bên ngoài như cái kén.
Bên trong cái kén, sự thối rửa vì chây lì đã ăn dần khả năng vượt thoát cái vỏ, để con sâu hóa bướm!
Như thế chỉ còn là một xác chết thôi!
Cô đã nhìn ra điều đó muộn màng!
Muộn màng đủ để những những dấu chân của ông ta dẫm quanh ngôi nhà của cô.
Những dấu chân bê bết bùn lầy. Bùn lầy tha từ những con kênh đầy chất thải của rừng người ô hợp mà ông đã để mình rơi xuống, lún sâu...
Những dấu chân bê bết bùn ấy, đâu chỉ dẫm quanh nhà cô? Nó lưu vết chân ông khắp làng ! Trong những ngôi nhà của những người đàn bà khác...
Chẳng biết những hào quang ảo tưởng, hay giấc mơ con sâu kén hóa bướm, là chiếc chìa khóa để ông mở những cánh cửa của những ngôi nhà đó?
Những tế bào thần kinh thoái hóa trong quá trình thối rửa, vẫn biết đếm những lá cờ đã cắm trên những đỉnh núi.
Đỉnh núi trong ngôi nhà tâm hồn, hay đỉnh núi trên thân xác đàn bà.
Con số chẳng biết là thực tế hay ảo tưởng, cũng như những đỉnh núi của kẻ thích chinh phục là thực hay chỉ là một dạng hoang tưởng.
Cũng đã đem lại kẻ leo núi tấm huy chương vàng chói lọi giữa làng Mul.
Tấm huy chương ấy được chưng bày ở bàn nhậu, được khoe khoang ở góc giường?
Tấm huy chương đã gây ra sự cố ầm ỷ trong ngôi chợ giữa làng.
Người ta xâu xé nhau, bới móc nhau...
Ai đó đã được tô vẽ như một mụ điếm già. Ai đó đã bị miêu tả như một kẻ lẳng lơ. Ai đó đã bị xé tơi ra một cách thảm hại...Chỉ thiếu acid và mắm tôm.
Nhiều khi ngôn ngữ còn bỏng rát hơn acid, bốc mùi hơn cả mắm tôm!
Người ta đua nhau theo vết bùn, tìm dấu chân ông. Muốn xem ông đã từng bước qua ngưỡng cửa nhà nào?
Cuộc ầm ỷ chỉ dịu đi, khi những người đàn ông đã từng dẫm lên dấu chân ông ( để tránh để lại vết chân mình), bụm miệng, khóa tay những người đàn bà đang hăng xâu xé.
Người ta bảo đàn bà đánh nhau đến bao giờ xé áo, lột quần thì thôi. Đàn ông đánh nhau bao giờ thấy máu mới biết ngừng tay. Chưa thấy máu, nhưng quần áo rách giăng đầy giữa chợ. Bên cạnh nó những mảnh da thịt lõa lồ.
Cô lặng lẽ quan sát cuộc ẩu đả làng Mul.
Lặng lẽ may vết thương tim mình.
Lặng lẽ lau những dấu chân ông trong ngôi nhà đã khép cửa.
Không còn những dấu chân, nhưng mùi bùn tanh vẫn còn dai dẳng quá!
Con sâu đã chết trong cái kén, chẳng bao giờ hóa bướm để đùa hoa.
Cô lại gom góp niềm tin mỗi ngày, như trẻ con bỏ những đồng xu vào con heo đất.
...Thật là tội nghiệp cho Cô gái: luôn sống với những ảo ành ..của cuộc đời
Trả lờiXóa....hình ảnh của một chiến binh phong trần ......và hình ảnh của một gả đàn ông tầm thường trần trụi ..chắc làm Cô ta đau khổ lắm đây ???
Í ẹ , B thấy giống ...một câu chuyện ở làng Mul năm ngoái .( ??? )
Trả lờiXóaEm đang kể chuyện làng Mul mà, chỉ mượn nhân vật nào đó nói lên ý nghĩ của mình thôi. Thì xh nào mà không đầy bi hài?
Trả lờiXóaMà người chiến binh đó chết thật rồi phải khôngP.?
Trả lờiXóaHi hi..chuyến này DCT chạy thiệt sớm quên cả ăn sáng nữa!
Trả lờiXóaEm chỉ có quyền cho nhân vật của em chết thôi chị ạ ( mới có hai người chết thôi mà có gì phải ầm ỷ, còn quá trời người đang đánh lộn, chửi lộn ngoài kia kìa). Còn ai ở ngoài đời ưa chết hay "cương quyết" sống, em...hổng có khả năng quyết định.
Trả lờiXóa..Ủa ??? ..sao mà ...Chị BT cứ lôi DCT vào truyện của PS hen :-))
Trả lờiXóa..Nói nhỏ BT nghe: PS ..ác ....lắm !!... Truyện mới có 6 kỳ mà có ..2 mạng ...ngủm rồi :-))
...Giờ chắc ..xương ..mục ..về cỏi hư vô rồi
Trả lờiXóa..xong một kiếp người:-((
Hi hi..phải hiểu ngược lại chớ chi.
Trả lờiXóaChị BT gặp P rồi. Khỏi cần ông quảng cáo. P hiền khô chị BT hỉ?
Trả lờiXóa@DCT: Chị BT không biết câu cá. P móc lưỡi câu chùm mà chị chị chỉ thấy con tôm mồi. May là P xài cho người khác. xài lưỡi câu với mấy người hiền lành thơ ngây thì mang tội ngàn kiếp.
Nói chung, nhân chi sơ tính bổn thiện. Tính bổn thiện thì miệng muốn ăn! Hi hi..
Trả lờiXóaĐúng quá , cấm cãi được P . hahahah
Trả lờiXóa..BT & PS..đều ...hiền !!!!
Trả lờiXóa..lưỡi câu của PS ..thì câu móc họng cá
..còn lưỡi câu của BT thì ...câu ...móc ruột
Hình như chị cũng có bết chuyện nầy... hehe...
Trả lờiXóaĐọc rồi thì phải biết chứ?! Em hổng có câu view, hay sưu tầm còm. Vì vậy vô nhà em chỉ cần ngó nghiêng rồi đi ra vì không biết phải nói gì, cũng hổng sao hết. Chỉ cần đừng trách sao không thấy lui tới thăm hỏi thôi. Em vụng phép xã giao.
Trả lờiXóaHihi... Nhưng lâu lâu ghé mắt qua chị chút cũng được mà?
Trả lờiXóa...Một sự thật chẳng tốt đẹp gì trên làng Mul ...
Trả lờiXóa..những cái bẩy hào nhoáng luôn chực chờ để sẵn sàng ..nuốt chững những con mồi ...tự nguyện ??... của Nó ...
..Chỉ là ..Truyện hư cấu ...mà Chị !!
Trả lờiXóaP viết ba cái chuyện này làm chi....để rồi thiên hạ đọc xong...đồ đoán cứ như kiểu P đi nhòm đít quần người ta xong rồi về kễ lại....thế nên họ phán...Oh...chuyện này hình như tôi biết...Oh...người này thấy quen quen quen..vv...vv....em thấy tất cả gần như là 1 cơ hội để thiên hạ xúm lại và bàn về đời tư 1 ai đó trong những truyện mà P đã viết....Họ có nghĩ rằng P chỉ phịa ra để viết hay khg?...hay P đang nhắm vào câu chuyện của 1 ai đó rồi thêm thắt tình tiết vào?.....và vì sao nhất định phải nghĩ răng P đang viết về 1 ai đó trong Mul này chứ?
Trả lờiXóaCùng một cuốn sách, có ngàn người đọc, sẽ có ngàn cách hiểu như nó là một ngàn cuốn sách vậy đó. Cùng một cuốn sách, đọc nhiều lần trong những đoạn tuổi khác nhau, sẽ có những cách hiểu khác nhau... Chuyện thường mà An.
Trả lờiXóaNhà văn là người quan sát, cảm nhận và phát biểu theo ý riêng của mình. Khi họ quan sát, họ nhìn từ đầu cho đến chân. Vậy chẳng lẽ lúc tả họ phải bỏ qua cái đít? ( cho có vẽ cao siêu, đạo đức...giả?) Nếu có ai đó chăm chăm đoạn họ tả cái đít, thì cũng không phải là do họ có lỗi chỉ tả cái đít, Đúng không? Cuộc sống là sự pha trộn của tất cả các màu sắc. Bạn không thể lúc nào cũng chỉ có màu sắc bạn ưa thích.
Đọc và hiểu ở mức độ nào tùy khả năng của mọi người.
Bổn phận của người viết là diễn tả được điều họ nghĩ.
Viết đồng thời với nhận những ý kiến như thế này đúng là một cách "rất mới" và hơi khó. Nhưng P đang thử. Y như "đẻo cày giữa đường".