Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010
Kỳ 1: Cái chết của một blogger
Hôm nay, đọc ở trang đầu cuốn truyện BẬC THẦY CỦA TRÒ CHƠI ( tác giả Sidney Sheldon), có đoạn viết ở trang đầu như sau: "Đây là một tác phẩm hoàn toàn hư cấu. Các danh tính, nhân vật và sự việc được mô tả trong tiểu thuyết đều xuất phát từ sự tưởng tượng của tác giả. Bất kỳ sự giống nhau nào đối với những người có thật, sống hay chết, sự kiện hay nơi diễn ra hoàn toàn chỉ là trùng họp ngẫu nhiên. Nhà xuất bản Harper Collins."
Mượn đoạn này làm lời ngõ cho
Cái chết của một blogger
Vừa thức dậy, cô đã mở máy, vào Multiply rồi bấm vào inbox.
Hơn tháng nay blog của anh không xuất hiện bất cứ dấu hiệu nào trên inbox.
Nó im lìm, lặng lẽ! Như ngôi nhà đã bị bỏ hoang!
Đã có bao nhiêu dấu hỏi được đặt ra trong trí cô? Bao nhiêu dấu hỏi đã được gởi đi trên mục PM trong blog của anh, trên tin nhắn điện thoại và cả trong những cú điện thoại cô gọi cho anh chỉ nghe tiếng ò í e...Như một lời từ chối cuộc gọi lạnh lùng vô cảm...Vọng tới từ một cõi nào xa lắm!
Cô đã gởi tất cả, tất cả những dấu hỏi vào thinh không, vào vô vọng?! Những dấu hỏi mang sự lo âu, chờ đợi, hoang mang...và tình yêu!
Dường như sự hy vọng đã tàn lụi dần qua bao nhiêu lần hụt hẫng...
Cô bấm vào nick của anh, một hàng chữ xuất hiện: Gởi bạn bè của Đại huynh.
Tim cô đập rộn ràng, đập đến muốn vỡ tung. Cô vội vàng nhắp chuột vào cái tiêu đề đó.
Như một cú đấm được tung ra từ chiếc màn hình máy tính. Cô choáng váng, chết sững! Cô đổ gục xuống mặt bàn. Chẳng biết trong bao lâu mới đủ sức ngước mắt lên, nhìn đăm đăm vào những hàng chữ trước mắt.
Không! Cô không thể tin vào ý nghĩa của những dòng chữ đó. Nó có thể mang một ý nghĩa nào khác nữa không? Cô đọc đi, đọc lại...cho đến khi từng chữ như đóng đinh vào đầu cô, đau buốt! Và nước mắt trào ra, nhạt nhòe từng chữ:
Gởi bạn bè Đại Huynh.
Xin trân trọng báo tin buồn cho quí vị: Người dùng nick Đại Huynh này đã vĩnh viễn ra đi sau một tai nạn. Người bạn của quí vị, cũng là người thân của tôi đã không còn nữa!
Gia đình đã tổ chức lễ an táng cho anh vào ngày X, long trọng, đúng lễ nghi trong khả năng cho phép của gia đình. Chúng tôi đã liên hệ báo tin cho đồng nghiệp, bạn bè của anh, để mọi người có thể đến viếng anh lần cuối. Tuy nhiên...
Thành thật xin lỗi vì đã báo tin trễ cho quí vị, để mọi người phải lo lắng, ngóng trông trong thời gian qua.
Trong khi tang gia bối rối, chúng tôi đã hoàn toàn quên hẳn một thế giới và những mối quan hệ mà anh tôi đã dành một phần lớn tình cảm và thời gian trong cuộc sống của mình.
Tình cờ kiểm tra điện thoại di động của anh, thấy một số tin nhắn và cuộc gọi nhỡ ...tôi lần tìm ra căn nhà tâm hồn của anh trên máy tính cá nhân.
Nhận thấy ở đây những tình cảm chân thành và sự lo âu của quí vị.Vì thế tôi buộc phải viết ra thông báo này như một trang cáo phó.
Xin nhận từ gia đình chúng tôi lời cảm ơn sâu sắc vì những tình cảm và sự quan tâm chia sẻ của quí vị dành cho Đại Huynh trong thời gian qua.
Xin hãy thứ lỗi và cầu nguyện cho anh.
Chân thành cảm tạ.
Tiểu đệ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tiếp đi chị. Hay đó.
Trả lờiXóa...Mới có vài hàng ...là có chết chóc rồi Ewwwww
Trả lờiXóaTiếp chứ, mới bước có 1 bước mà. Có dở cũng hổng lùi. Hà hà
Trả lờiXóasáng tác hay viết theo sự thật hả Pensee ?
Trả lờiXóaMới vô cho chết luôn. Há há
Trả lờiXóaSợ chưa?
Từ từ rồi sẽ có đánh ghen, đầy đủ mắm tôm, ớt bột...
Hay quá em ơi! Tiếp đi nha! Còn nhìu li kì nữa nè...! chị cũng có nhìu chi tiết về đề tài này lắm! Hehe...
Trả lờiXóa..truyện nầy coi bộ ..hấp dẫn ..lôi cuốn nhen :-)..có nhiều người đọc,
Trả lờiXóa..cạnh tranh với PS, ngày mai bên Blog Tui cũng có Truyện tình làng Mul ( kỳ 1): Sự trở dzìa của một Blogger...khà khà khà
Hay ! nhưng P thường kể dở chừng , giống như chuyện đi Đà Lạt thôi .
Trả lờiXóaXin cáo lỗi cùng quý vị , câu chuyện đã bị .... giữa chừng :D
Heheheh . Chờ xem tiếp . Hồi sau sẽ rõ .
Trả lờiXóaNgó bộ tội ghê hè? Khi mô tiếp rứa P.?
Trả lờiXóaThách ông á T!
Trả lờiXóaLàm người lớ nói là phải giữ lời đó nha. Tui ra tập là ông ra tập đó nha. Nói trước là ti viết nhanh như kể chuyện vậy á. Ăn thua là có người lắng nghe thì kể.
Khác với truyện chưởng ( hồi sau sẽ rõ) P câu bạn bằng cách: gặp P sẽ rõ. Há há...câu độ mà
Trả lờiXóaCoi chừng em lấy nước mắt của chị á. Em viết truyện khi mô cũng bị tịt ngay vòng bản thảo, vì...mấy người nhà lén duyệt bản thảo của em. Rồi vừa chảy nước mắt vừa bảo em ác ( không cho nhà văn làm thượng đế trong tác phẩm của mình). Ngay cả biên tập cũng phán : truyện của em thiếu tính nhân văn, đọc xong thấy nặng nề y như hiện thực phê phán. Muốn bán được chữ, em phải: lãng mạn như mây bay trên trời, lãng đãng không đầu không cuối ( đọc xong chẳng biết mưa chưa hay mây bay mất, nắng đã lên rồi nữa). Nên phen này em quyết định cho chết liền ( khỏi can kịp), và viết tới đâu đăng luôn tới đó, tránh bị kiểm duyệt vì "thiếu tính nhân văn". Há há...Cho thiên hạ việt vị luôn.
Trả lờiXóaP à P ... P có khiếu viết truyện ngắn đấy ... tiếp nhá , tin sẽ nhiều tình tiết bất ngờ ở thế giới tưởng rằng ảo này P há
Trả lờiXóaHí.. hí.. "trung phong chết trước lúc bình minh".
Trả lờiXóaHay đó, cái kiểu lượn lui lươn tới mấy vòng xong rồi trời trăng mây khói, ỡm ờ chị cũng hỏng ưa! ngó bộ nó không hợp với thời đại hôm nay. Cứ như vậy hay đó. Qua xem kỳ tiếp đây.
Trả lờiXóaỦa , vậy là lần đầu tiên chị đọc chuyện P à , chị vô Viet Nam Thư quán , tha hồ đọc truyện P ...:D
Trả lờiXóaHổng dám đâu. Có đâu mà tha hồ, chỉ lèo tèo mấy truyện thôi, tại...Bên đó hổng có trả tiền! Há há ( mà P tham tiền) Và đâu phải ai cũng biết tên của P đâu mà đọc. Không được bật mí những điều bí mật đã bị mất.
Trả lờiXóaHay hả chị, thì sẽ ráng viết. Để cho ly kỳ hấp dẫn chắc P sẽ qua blog DCT học mấy bài báo chuyên về hiếp, giết, thiên tai, dịch họa.
Trả lờiXóaSẽ đưa vào những âm thanh rùng rợn: tiếng gào thét, tiếng rên rỉ, tiếng xe thắng rít lên,Lửa cháy, acid khét lẹt... cảnh sát chạy rầm rập...và cả những hồn ma vất vưởng...
Coi như truyện viết theo thể loại hổ lốn: hình sự, trinh thám, sex, chính trị, xã hội...Luôn
Há há...
Mèn ui, đây là đại wynh chớ hem phải sư wynh .... dà, hết hồn hết hồn
Trả lờiXóa&^%$#@%$#@%$%*&(*(*(@&()) cái con Chụt, hihihi.
Trả lờiXóaNếu vậy thì sis P câu được 1 con rồi nè. Độ thế nào mới được nghe tiếp hả sis? Bánh kẹo? Cà phê? Hay ....???? :D
Trả lờiXóaCafe thôi, P hổng thích bánh kẹo.
Trả lờiXóaP mới viết thêm lời ngỏ ở đầu entry này. Mời các bạn vào đọc và cho ý kiến: Nên post tiếp các kỳ truyện hay nên cất vào kho ( định cất vào kho luôn, nhưng sợ Smile, NG...bảo P lại lười biếng bỏ dang dỡ rồi. Sợ không giữ lời hứa với mN).
Trả lờiXóaBiết ngay viết kiểu này rất dễ bị phân tâm vì nhiều lẽ mà.
Trả lờiXóaHay quá!
Trả lờiXóa